Lịch sử của bộ máy BelCanto
Năm 2007, Pierre Dubois, giám đốc điều hành của Pierre DeRoche, khi tìm kiếm trong kho của một cửa hàng bán đồ cổ, đã phát hiện một số máy đồng hồ bỏ túi từ thế kỷ 19 với chức năng điểm chuông minute repeater và chronograph. Là người kế thừa gia tài của 4 thế hệ sản xuất đồng hồ, tính hiếu kỳ của ông đã tự nhiên được khuấy động bởi chính khám phá này và ông đã quyết định mua chúng.
Tìm kiếm nguồn gốc của bộ máy
Pierre Dubois đã đưa những bộ máy này cho người ông của mình, Gérald Dubois, một người thợ đồng hồ đã nghỉ hưu nhưng vẫn tận tụy một cách đam mê cho nghệ thuật cơ khí này, và sau đó họ cùng nhau kiểm tra theo trình tự để tìm ra gốc tích của chúng. Ngay từ lúc bắt đầu, Gerald Dubois đã tin chắc rằng đây là những bộ máy của LeCoultre mặc dù thiếu đi những bằng chứng chính thống. Bằng kinh nghiệm của mình, Gerald Dubois đã so sánh một cách có hệ thống những bộ máy trên với những chiếc đồng hồ bỏ túi LeCoultre trong bộ sưu tập cá nhân của ông. Sự tương đồng có thể nhận ra nhưng sự giống nhau một cách chính xác thì không thể tìm thấy.
Gérald Dubois sau đó quan tâm đến con số đăng ký sáng chế 8172 được khắc trên đĩa chính. Những nghiên cứu và tìm tòi của ông dẫn tới một quyết định bất ngờ khi tham khảo hội đồng đăng ký liên bang Thụy Sĩ, cơ quan này cho biết bằng sáng chế số 8172 được đăng ký ngày 5/5/1894bởi Numa Robert-Waelti, một người thợ đồng hồ ở La Chaux-de-Fonds.
Tìm kiếm Numa Robert-Waelti
Gérald và Pierre Dubois sau đó bắt đầu tìm lại những dấu vết trong lịch sử của người thợ đồng hồ này. Họ đã tham khảo ý kiến của Daniel Aubert, một nhà sử học đồng hồ ở Vallée de Joux. Họ cũng tìm kiếm lời khuyên từ ông Piguet, người phụ trách bảo tàng làm đồng hồ ở Chaux-de-Fonds. Nhưng không ai biết một chút gì thông tin về Numa Robert-Waelti.
Gérald Dubois trở về với công việc và phác họa tình huống lịch sử có thể của những máy đồng hồ này.
- LeCoultre đã sản xuất những bộ máy cuối thế kỷ 19 và phân phối nó cho các nhà sản xuất đồng hồ, người sử dụng nó cho những chiếc đồng hồ khác nhau.
- Trong khi những nhà sản xuất đồng hồ hầu hết đều là những nhãn hiệu danh tiếng ngày nay, điều này không phải là trường hợp của Numa Robert-Waelti. Như vậy có thể là sau khi mua những bộ máy LeCoultre, thực hiện một số thay đổi như đăng ký bản quyền số 8172 và sau đó bán chúng cho những người lắp đồng hồ (établisseurs).
- Những bộ máy hơn 100 năm tuổi trên đã qua tay một vài lần trước khi nhà bán đồ cổ tìm thấy chúng và bán chúng cho Pierre DeRoche.
Điều này xem ra có vẻ hợp lý. Nhưng vẫn không có một bằng chứng xác thực rằng những bộ máy này thực tế đến từ những xưởng sản xuất của hãng LeCoultre.
Tìm thấy dấu hiệu “LeCoultre & Co”
Cho tới khi Gerald Dubois tháo rỡ từng chi tiết của bộ máy và dấu hiệu chính xác về gốc gác của chiếc đồng hồ này cuối cùng đã xuất hiện. Được khắc bên dưới cầu đỡ của máy đồng hồ và không thể nhìn thấy một khi một bộ máy đã được lắp hoàn chỉnh là dòng chữ “LeCoultre & Co”.
|